Có xa quê bạn mới có thể cảm nhận được nỗi nhớ nhà như
thế nào.
Nỗi nhớ nhà không phải là thứ có thể đong đếm
được nhiều hay ít, sâu sắc hay nông cạn. Nó đơn thuần chỉ là nỗi khao
khát được trở về bên gia đình, về với quê hương, về với người thân,
bạn bè, về với những điều bình dị nhất. Nó là tình cảm xuất phát
từ tận sâu trong trái tim của mỗi con người, khi mà người ta trong
hoàn cảnh bắt buộc nào đó, phải xa quê, phải đến sinh sống nơi đất
khách quê người... Thời sinh viên là một trong những hoàn cảnh như thế!

“Sinh viên xa nhà”, khi nhắc tới vài từ đơn giản
ấy, có lẽ không ít những bạn sắp làm sinh viên thấy rằng, việc trở thành
sinh viên xa nhà thật là thoải mái. Thoải mái có bạn bè, thoải mái đi
ăn uống tụ tập, thoải mái ăn ở lộn xộn và không giờ giấc mà không bị
cha mẹ quản lý, trách móc... Nhưng, có bước vào cuộc sống sinh viên, có trải
qua cảm giác xa nhà, xa quê hương, đi đến một nơi xa lạ để học tập, làm
việc thì ta sẽ thấu hiểu được sống xa gia đình thật không thoải mái chút nào!
Nhớ nhà là khi giữa cuộc sống bộn bề nơi giảng
đường, những khó khăn mà ta gặp phải ở nơi đất khách, chúng ta chợt nhớ về
những miền ký ức nào đó, đã xa lắm rồi, nơi ấy có tình yêu thương
ấm áp của bố mẹ, có khung cảnh quen thuộc của quê hương, có những
người bạn đã cùng chúng ta trải qua thời thơ ấu êm đềm. Và rồi,
chúng ta òa khóc vì cảm thấy lạc lõng, cảm thấy bơ vơ giữa chốn đô
thành nhộn nhịp, nơi mà không có người thân bên cạnh ta, chỉ có những
người bạn mới quen và tất thảy dường như xa lạ.
Nhớ nhà là khi ngày những ngày Lễ đã đến nhưng vì một
lý do nào đó, ta không thể trở về bên gia đình, quây quần bên người thân, là
khi bắt gặp cảnh gia đình ai đó ấm áp bên nhau, là những cuộc gọi của mẹ đượm
buồn khi ta nói ta chưa về thăm nhà được.. tất cả khiến ta như muốn bỏ lại tất
cả để bắt chuyến xe đầu tiên về ngay bên gia đình, để được sà vào lòng mẹ, để
được nhổ tóc bạc cho cha, được nghe bà kể chuyện ngày xưa, nghe thằng em nhỏ
khoe những điểm 10 đỏ chói, được ăn những bữa cơm đầm ấm, được sống trong tình
yêu thương của gia đình! Nỗi nhớ không thể nói quên là quên đi được
ngay, không thể nói ngừng nhớ là ngừng được ngay. Bởi vì nỗi nhớ
xuất phát từ trái tim nên hãy cứ để nó chiếm một phần trong trái
tim của mỗi chúng ta, để nó nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ quên đi
nguồn cội của mình, đừng bao giờ vì những thứ phồn hoa vô thực nơi
xa lạ mà đánh đổi bản thân, sa ngã vào những thứ không đáng có. Hãy
nhớ biến nỗi nhớ thành động lực để cố gắng, để học tập và làm
việc thật tốt. Để mỗi chúng ta nhận ra rằng:
Xa nhà cũng là một thử thách, có phải không? Cuộc sống
xa nhà sẽ dạy chúng ta nhiều thứ. Để mỗi chúng ta nhận ra rằng: người ta
xa là để lớn, xa là để trưởng thành hơn…
Xa nhà, ta biết trân trọng hơn tình đồng hương, tình
nghĩa bạn bè. Phải sống ở một nơi xa lạ thì mới cảm nhận hết niềm hạnh phúc khi
bắt gặp một giọng nói quen thuộc của quê ta, mới thấu hiểu được hơi ấm của bạn
bè khi không có gia đình bên cạnh.
Xa nhà, ta biết
người ta phải sống với nhau bởi tình thương chứ không phải bằng những tính toán
nhỏ nhen, bon chen và ích kỉ. Hãy yêu lấy những người sống bên cạnh ta, cuộc
đời có bấy lâu mà phải hững hờ?
Xa nhà, ta biết
phải tự mình đứng dậy khi chẳng may bị gục ngã. Là đủ mạnh mẽ để kiên cường với
những chông gai, là không bao giờ cúi đầu trước hai từ “thất bại”, là không bao
giờ tự cho phép mình dừng lại trước những khó khăn…
Xa nhà, ta lại càng
trân quý hơn những giờ phút được ở gần gia đình mình trong những ngày ngắn ngủi
"nhảy" xe về thăm quê. Mỗi chúng ta hiểu hơn những lo toan, những yêu
thương, những quan tâm của bố mẹ… Ta xót xa hơn khi nhìn thấy một sợi tóc bạc
trên mái đầu cha, thấy buồn lòng hơn trước một nếp nhăn trên gương mặt mẹ… Giữa
những bon chen, thị phi của cuộc sống chốn đô thị như đang quá chừng vội vã này,
chốn dừng chân yên bình nhất chẳng phải gia đình hay sao?
Vậy nên, những bạn
sẽ, đang và đã làm sinh viên hãy nhớ rằng, nỗi nhớ nhà chỉ là một trong vô vàn
thử thách mà ta cần vượt qua. Khi ta vượt qua tất cả ta sẽ biết rằng gia đình,
quê hương, luôn mãi mãi bên ta, dù cho ta có đi đâu, về đâu, xa xôi thế
nào đi chăng nữa! Để luôn nhớ rằng: Gia đình là động lực để ta bước đi, cũng
là tổ ấm luôn giang tay đón ta mỗi lần trở về…
--Lê Thuận--
Hội Đồng Hương Lộc Hà